hống quân Ngụy !
Khổng Minh thấy vậy thì cảm kích vô cùng, bèn lui vào nghĩ kế tấn binh.
Bỗng có thư của Lý Nghiêm từ Vĩnh An đưa tới:
- Khổng Minh mở ra xem thì thay thư rằng : Mới đây Ðông Ngô kết liên với Ngụy sai Lục Tốn đến đánh Thục, nhưng Ðông Ngô chưa dấy binh. Vậy xin tin để Thừa Tướng đề phòng.
Khổng Minh xem thư xong bèn họp chư tướng mà luận bàn rằng :
- Nếu quả Binh Ngô định đánh Thục thì ta phải về sớm. Vậy phải tuyển quân sĩ tại Kỳ Sơn lui trước về Hớn Trung đi. Ðạo binh ta còn đóng đây, Ý sẽ không dám theo. Ba quân y lệnh.
Lúc ấy Trương Hấp đóng lại Kỳ Sơn thấy binh Thục rút lui, nhưng không dám rượt, bèn ra mắt Tư Mã Ý.
Tư Mã Ý nói :
- Chớ có rượt. Khổng Minh đa mưu lắm !
Khi thấy binh Kỳ Sơn đã lui hết, Khổng Minh kêu Mã Trung, Dương Nghi đến trao mật kế, rồi khiến một đạo binh cung tên sẳn sàng kéo đến Kiếm Các mà mai phục, nếu binh Ngụy tới thì phải lăn đá lắp đường lại. Rồi sai Ngụy Diên đi bọc hậu. Trên thành cờ xí vẫn nghiêm chỉnh.

Quân nhám thính về báo với Tư Mã Ý rằng binh Thục đã điều động rát nhiều, trên thành cờ xí vẫn nghiêm chỉnh.
Tư Mã Ý cười :
- Như vậy là thành bỏ không đó .
Nói xong, Ý hỏi Hấp :
- Nay binh Thục quả đã lui hết. Vậy dám rượt đánh chăng ?
Hấp nói :
- Ðể tôi đi cho .
Ý nói :
- Ngươi đi trước Ta đi sau tiếp ứng.
Trương Hấp rượt binh Thục chừng mươi dặm mới thay đạo binh hậu của Khổng Minh.
Hấp vội đuổi theo .
Ngụy Diên quay ngựa lại đánh .
Ngụy Diên đánh mươi hiệp lại bỏ chạy . Hấp rượt theo . Quan Hưng lại xông ra đánh, chừng mươi hiệp lại chạy . Cứ như vậy đánh hoài .
Trương Hấp giục quân đuổi theo quyết bắt Ngụy Diên.
Ngụy Diên thấy vậy càng trêu tức.
Lúc ấy, Khổng Minh ở trên núi thấy Trương Hấp đến chổ hiểm địa bèn ra hiệu lịnh. Hai đạo quân phục lăn cây, xô đá lấp đường, bắn tên xuống như mưa .
Trương Hấp túng thế ngữa mặt lên than, rồi chết dưới làn mưa tên của binh Thục.
Ba ngàn quân của Hấp không còn sống sót lấy một người .
Tư Mã Ý đem quân đến thấy đường bị chặn, Hấp bị chết bèn lui binh.
Ði được một quãng thì gặp Khổng Minh ở trên núi kêu tên mà nói :
- Hôm nay ta đi săn, ý bắt con ngựa (Tư Mã Ý), ai ngờ bắt làm con cheo (Trương Hấp). Vậy ta dung cho ngươi ít bữa rồi hãy đến cho ta bắt. Hỡi con ngựa kia !
Tư Mã Ý giận tím gan, cứ cắm đầu thâu binh về thẳng Lạc Dương.
Còn Khổng Minh thì về Hớn Trung cho quân sĩ nghỉ ngơi, vui vẻ .
Sau đó, Khổng Minh muốn về Thành Ðô ra mắt Hậu chúa .
Bỗng có Phí Vĩ đến hỏi :
- Tôi vâng lệnh Hậu chúa đến hỏi Thừa Tướng, tại sao đang thắng lại lui binh ?
Khổng Minh hỏi lại :
- Bệ hạ không hay việc Ðông Ngô sao ?
Khổng Minh lại hỏi :
- Có Lý Nghiêm về Thành Ðô chăng ?
Phí Vĩ nói :
- Có , y tâu với Hậu chúa là lương thảo còn đủ mà không hiễu sao Thừa Tướng lại lui binh ?
Khổng Minh cả giận :
- Chắc Lý Nghiêm lo lương không kịp nên đặt điều như vậy để ta rút binh .
Nói xong, thẳng về Thành Ðô tâu với Hậu Chúa .
Hậu Chúa lôi Lý Nghiêm ra hỏi .
Nghiêm cúi đầu lặng thinh.
Hậu Chúa truyền đem chém.
Khổng Minh tâu :
- Lý Nghiêm là tôi thác cô của Tiên đế . Xin Bệ Hạ hãy dung thứ !
Hậ Chúa truyền tước hết chức tước, đuổi về làm thứ dân.
Sau đó, Khổng Minh dùng con Lý Nghiêm là Lý Phong làm Trưởng Sử.

Ðến năm Kiến Hưng thứ mười ba, Khổng Minh tâu với Hậu Chúa xin đem binh phạt Ngụy .
Hậu Chúa nói :
- Nay thế trận đã thành chân vạc. Ta đã hùng cường, Ngô, Ngụy cũng chẳng dám đến. Còn Tướng Phụ đã già, lẽ phải nghỉ ngơi, sao cứ đi chinh chiến mãi thế ?
Khổng Minh tâu :
- Tôi vâng lời Tiên đế . Chưa làm được việc này lòng tôi sao yên. Tôi mã đem binh ra Kỳ Sơn năm phen mà vẫn chưa được như ý, nay dẫu có thác cũng đem thân đền đáp ơn Tiên đế trước kia ba lần đến Mao Lư .
Khổng Minh vừa dứt lời, có người bước ra tâu :
- Thừa Tướng chưa nên tấn binh. Tôi làm Tư Thiên Tài, hễ thấy gì phải nói. Mới đây có bầy chim hàng vạn con từ phía Nam bay đến, rồi nhào xuống Hớn Thủy chết hết. Ðó là điềm chẳng lành. Tôi lại xem thấy Sao Khuê và Sao Thái Bạch, thạnh khí dương hưng ở phía Bắc . Nhân dân Thành Ðô đều nghe cây Bá mỗi đêm mỗi khóc. Ðó là những điềm không lành. Thừa Tướng nên cẩn thận thì hơn. 

Hồi 101

Khổng Minh sáu lần ra Kỳ Sơn
Tư Mã Ý đại chiến nơi Vị Kiều
Khổng Minh nghe như vậy xem lại người ấy là Tiều Châu, bèn nói :
- Há vì nhưng điềm bất thường đó mà khoanh tay sao ?
Nói đoạn, sai làm thịt trâu heo đến miếu Chiêu Liệt Hoàng đế mà khấn.
Khổng Minh khóc :
- Tôi thọ ơn Tiên chưa rất nặng, đã năm phen ra khỏi Kỳ Sơn mà chưa toại lòng. Lần này tôi nguyện tiêu diệt phản tặc khôi phục Trung Nguyên về cho Hớn đế .
Tế xong bèn bái tạ Hậu chúa, suốt đêm thẳng đến Hớn Trung để tính việc xuất chinh.
Ðang thương nghị , bỗng có tin Quan Hưng đau nặng đã qua đời.
Khổng Minh nghe nói vùng khóc ròng, rồi té xuống đất .
Một lát sau khi tỉnh, Khổng Minh phân binh thành năm đạo kéo tới sai Khương Duy, Ngụy Diên làm Tiên phong, họp tại Kỳ Sơn, sai Lý Khôi vận lương thảo đến Tà Cốc chờ ở đó .

Nói về Tào Tuấn , nghe núi Mã Ba xuất biện rồng xanh nên cải niên hiệu là Thanh Long Nguyên niên.
Khi đang lâm trào, Tào Tuấn được tin Khổng Minh đã đem đại binh đến Kỳ Sơn, bèn hỏi Tư Mã Ý :
- Ðã ba năm này binh Thục không xâm lấn, nay lại đến Kỳ Sơn . Vậy phải liệu sao ?
Ý tâu :
- Khổng Minh kiêu căng chẳng kể mạng trời, coi thường thạnh khí dâng về phía Bắc. Ðó là điềm thất lợi cho Thục. Tôi xin đến Kỳ Sơn mà ngăn chúng nó .
Tào Tuấn bèn cử Tư Mã Ý thống lãnh binh mã đánh Thục.
Ý xin tiến cử Hạ Hầu Bá, Hạ Hầu Oai, Hạ Hầu Huệ, Hạ Hầu Hoa (bốn con của Hạ Hầu Uyên).
Tuấn hỏi :
- Năm trước Hạ Hầu Mậu làm chẳng nên việc bỏ trốn lên Xứ Mọi. Chẳng hay những người này có giống y.
Tư Mã Ý thưa :
- Bốn người này gồm đủ thao lược. Bệ hạ chẳng nên lo.
Sau đó, Ý cùng các tướng kéo quân ra Vị Tân hạ trại ; khiế Hạ Hầu Bá làm tiên phong, Hầu Oai đem binh qua sông Vị Thủy mà đóng quân.
Lúc đó, Tôn Lễ, Quách Hoài cũng ra mắt Tư Mã Ý.
Hoài nói :
- Nếu binh Thục ở Kỳ Sơn qua được sông Vị, kéo đến Bắc San chận đường Lũng Ðạo thì nguy cho ta lắm .
Ý khen phải, bèn sai Hoài và Lễ đến Lũng Tây đóng trại, chờ binh Thục hết lương mới ra đánh.
Lễ, Hoài tuân lệnh ra đi.
Còn Khổng Minh ra khỏi Kỳ Sơn rồi, bèn đóng năm khu trại, từ Tà Cốc đến Kiếm Các. Lại lập thêm mười bốn khu trại lớn, phân binh mã cho các trại mà tính kế lâu dài.
Ngày kia có quân về báo Quách Hoài, Tôn Lễ đem quân từ Lũng Tây về đóng nơi Bắc San.
Khổng Minh nói :
- Binh Ngụy mà dời đến Bắc San là vì nó sợ ta lấy đường đó mà chận ngã Lũng Ðạo. Nay ta tính giả đánh Bắc San, các ngươi hãy làm một trăm bè tre, chất bồi trên đó, chọn quân thủy chiến quen giữ bè. Còn ta thừa lúc trời tối sẽ đánh Bắc San. Tư Mã Ý thấy động nơi Bắc San ắt đem binh cứu ứng. Nếu Ngụy bại, ta sẽ cho binh sau qua sông trước, còn binh trước xuống mấy cái bè, thả trôi trên giòng nước, nổi lửa để chận hậu binh địch. Sau đó, ta chiếm dinh địch. Nếu lấy được mé kia sông Vị Thủy thì tấn binh dễ lắm.
Lúc ấy bên dinh Ngụy, Tư Mã Ý được tin Khổng Minh kết bè, bèn nói :
- Khổng Minh sai kết bè ắt có mưu gì đây. Nếu y xua quân đánh Bắc San là ý muốn thả bè theo giòng nước để chiếm mấy cầu ấy và làm loạn hậu quân, đặng dễ bề lấy cửa trước của ta .
Bèn hạ lệnh cho Hạ Hầu Bá, Hầu Oai :
- Nếu nghe tiếng la ó nơi Bắc San thì phục binh nơi Vị Thủy mà đánh.
Lại gọi Trương Hổ và Nhạc Lâm dặn :
- Nếu quân Thục thả bè theo giòng nước thì phải bắn một lượt chận lại, không cho đến gần cầu.
Lại kêu Tôn Lễ, Quách Hoài dặn :
- Hãy đem binh phục ở giữa đàng , rồi trá bại mà chạy thì binh Thục sẽ lui, chừng ấy bắn ra một lượt. Nếu binh Thục áp đến, hãy coi cây cờ của ta mà đánh.
Nói về Khổng Minh sai Ngụy Diên và Mã Ðại đem binh qua sông Vị đánh Bắc San, sai Ngô Bang, Ngô Ý thả bè, Vương Bình, Trương Ngưng làm tiền đội, Khương Duy, Mã Trung làm trung đội, Liêu Hóa, Trương Dực đi hậu đội, kéo đến đánh thủy bộ một lượt.
Hôm ấy, vừa xế tà, binh mã đều ra khỏi trại, trực chỉ Vị Thủy mà đi chậm chậm.
Ngụy Diên và Mã Ðại đi gần tới Bắc San thì đã hoàng hôn, Tôn Lễ thấy thế bèn bỏ dinh mà chạy.
Ngụy Diên biết có binh phòng thủ bèn lui lại.
Quân vừa lui, bỗng bên tả có Tư Mã Ý , bên hữu có Quách Hoài kéo tới, Diên và Ðại rán cự.
Binh rớt xuống sông hết phân nữa . May nhờ có Ngô Ý đến cứu mới qua sông được.
Còn Ngô Bang đem quân chống bè thả trôi mà đốt cầu nổi, bị Trương Hổ và Nhạc Lâm bắn xuống như mưa.
Ngô Bang bị té xuống sông mà chết, mấy cái bè bị Ngụy đoạt hết.
Lúc ấy Vương Bình, Trương Ngưng kéo binh thẳng tới dinh Ngụy.
Vương Bình nói với Trương Ngưng :
- Hãy đợi cầu nổi có lửa cháy rồi hảy tấn binh. Bèn ra lịnh dừng binh.
Bỗng có tin báo Thừa Tướng khiến tướng quân mau mau trở lại.
Binh đánh Bắc San và binh đốt cầu nổi đều bị bại cả rồi.
Vừa lui binh thì bị binh Ngụy ở sau đánh tới. Bình và Ngưng ra sức hỗn chiến mới thoát thân.
Khổng Minh về đến Kỳ San thì binh hao hơn nữa.
Khổng Minh rất buồn rầu, bỗng có tin báo Phí Vĩ ở Thành Ðô đến xin ra mắt .
Khổng Minh cho vào và nói :
- Tôi cậy ông đem phong thư này sang Ðông Ngô. Không biết ý thế nào ?
Phí Vĩ nói :
- Thừa Tướng sai, tôi dâu dám từ chối.
Phí Vĩ bèn tức tốc sang Ðông Ngô dâng thư cho Tôn Quyền.
Tôn. Quyền mở ra xem.
Thư rằng :
Từ khi Tào tặc soán ngôi nhà Hớn, Lượng đã đem binh chinh phạt nhiều lần. Nay đại binh tôi đã đóng nơi Kỳ San. Vậy xin bệ hạ hãy tưởng nghĩ đồng minh mà khiển tướng qua phía Bắc, đánh lấy Trung Nguyên để chia hai thiên hạ.
Tôn Quyền cả mừng, nói với Phí Vĩ :
- Trẫm muốn xuất binh từ lâu, nay có dịp được thư Thừa Tướng, trẫm nguyện sẽ hết lòng phạt Ngụy.
Nói đoạn, chia binh làm ba đạo kéo tới một lượt.
Lục Tốn đánh chiếm Tương Dương. Tôn Thiếu và Thừa Tướng đánh Quảng Lăng , Hoài Dương.
Còn Tôn Quyền bổn thân đi đánh Tây thành. Ba đạo binh cả thảy hơn ba mươi vạn chọn ngày hưng binh.
Còn Khổng Minh tại Kỳ Sơn được Phí Vĩ về thưa :
- Tôn Quyền đã phân binh thành ba đạo, chọn ngày kéo binh phạt Ngụy .
Khổng Minh cả mừng, bèn nghĩ kế tấn binh.
Bỗng có một tướng Ngụy đến xin đầu .
Khổng Minh hỏi :
- Ngươi làm chức gì bên Ngụy, tại sao đầu hàng ?
Tướng ấy thư